Xin chào mọi người, tôi là người chị dâu trong bài viết: "
". Trong thâm tâm, tôi biết ơn em chồng lắm. Chỉ có em ấy là có tình người, biết bi cảm, biết yên ủi và biết phân biệt đúng sai. Còn nhà chồng tôi, từ bố mẹ đến người đầu ấp tay gối đều chỉ có một "trái tim lạnh lẽo như băng" mà thôi.
Chồng tôi là lái xe đường dài . Như em chồng tôi đã kể, một tháng anh chỉ lái vài lần, đủ tiền chơi bời là không đi nữa, dù nhà xe có gọi cũng khăng khăng không đi. vì vậy, anh không làm lâu dài được cho bất cứ nhà xe nào.
Mẹ chồng tôi lại bênh vực con trai, hoạnh hoẹ, khắc nghiệt với con dâu. Chồng tôi sai rành rành ra đấy, bà vẫn bênh anh mà mắng tôi. Tôi nhỏ nhẹ khuyên chồng thì không sao nhưng chỉ cần tôi hơi to tiếng một chút thôi, cha mẹ chồng đã chực sẵn, lúc nào cũng sẵn sàng lao vào nhiếc mắng tôi. Nhưng có người phụ nữ nào chịu đựng nổi cạnh chồng lúc nào cũng chơi bời, trai gái, đi bar như cơm bữa, nhậu say còn nhiều hơn uống nước chứ?
Nhưng có người nữ giới nào chịu đựng nổi cạnh chồng lúc nào cũng chơi bời, đi bar như cơm bữa, nhậu say còn nhiều hơn uống nước chứ? (Ảnh minh họa)
Tôi sinh con, anh cũng chẳng quan hoài đến. Những ngày ở viện chỉ có mẹ tôi chăm. Mẹ chồng xuống, nhìn cháu rồi đi về. Chồng xuống đấy nhưng say xỉn, bị bác sĩ mời ra ngoài rồi anh đùng đùng bỏ về luôn. Tôi nằm ổ còn chưa đầy tháng, mẹ chồng đã ra lệnh tự nấu ăn, tự giặt vì "nấu một ngày hai mâm cơm, tôi hầu không nổi. Đồ con ai, người đó tự giặt, chẳng ai rảnh đâu mà làm giúp".
Nhiều khi con khóc suốt, tôi nấu không được đành phải nhịn đói. Tôi uất ức, ăn cơm chan nước mắt hàng ngày. Nếu không có con khóc, nếu không có sự xuất hiện của em chồng, có lẽ tôi đã tự sát rồi.
Cũng may có em chồng luôn bên cạnh giúp đỡ, khích lệ tôi. Cũng vì tôi mà em ấy chấp nhận bị ba má ghét bỏ. Hôm nào có em ấy ở nhà, tôi được ngơi nghỉ, ăn uống ngon một tí. Còn hôm nào em ấy đi làm cả ngày, tôi cũng xờ xạc theo. Em ấy đi làm có tiền nên mua đồ, mua bỉm sữa cho con tôi. Còn chồng tôi, bao nhiêu tiền làm được, anh đem đi bao nuôi gái gú mất rồi, làm gì tới lượt vợ con.
Tôi mới 29 tuổi, tôi không thể vùi vào thống khổ và bế tắc vì một người đàn ông không xứng đáng. (Ảnh minh họa)
Vậy mà khi chồng bị tai biến, tôi lại phải đứng ra chăm sóc, đảm đang quờ. Mẹ chồng tôi xuống viện, thấy tôi đang coi sóc anh, biết tôi bỏ ra hơn 20 triệu để đóng viện phí giải phẫu cho anh, bà chỉ cười nhạt. Bà còn nói rằng: "Nó là vợ, đó là bổn phận của nó". Thế đấy, chồng tôi có cho tôi được thứ gì đâu? Giờ nằm xuống đấy, trở nên người tàn phế, nhà chồng lại bắt tôi chăm.
Ở đâu ra cái lý ấy? Họ sống với tôi ác thì tôi việc gì phải gánh nợ vào thân. Hơn nữa, tôi còn con trai mới 2 tuổi, tôi phải nuôi con. Tôi mới 29 tuổi, tôi chẳng thể vùi vào khổ đau và bế tắc vì một người đàn ông không xứng đáng. Tôi " trả chồng " là đúng phải không mọi người? Tôi viết bài này, chỉ mong những người từng lên án tôi hãy hiểu rõ vấn đề rồi mới phán xét người khác. Cảm ơn mọi người vì đã đọc tâm tư của tôi.
(thanhphung...@gmai.com.vn)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét