Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

Ngay năm đầu về nhà chồng, chị dâu đã khiến mẹ tôi phục lăn, còn họ hàng thì nghe lời răm rắp

Phải nói em thật sự may mắn vì có một người chị dâu tốt , không những yêu anh trai em mà còn nồng hậu với nhà chồng. Chị dâu em tên là Huê, là người có tính cách dứt khoát, mạnh mẽ. Ấn tượng nhất là ngay năm đầu về làm dâu, chị đã khiến cánh họ hàng đằng nhà nội của em phải xanh mặt khiếp vía kinh hồn.

Bố em là con trai cả, mẹ em là dâu trưởng nên ngày giỗ chạp trong năm không hề ít. Mẹ em xem hiền từ, người khác có đối tệ với mình cũng chỉ biết rấm rứt khóc thầm. Chính vì thế, công việc giỗ chạp các cụ là công việc chung nhưng mẹ em đều phải cáng đáng một mình từ A đến Z. Mọi người được đà lấn tới, cứ gần giờ ăn mới kéo nhau đến.

Nhưng mọi sự đã đổi thay từ khi chị Huê về nhà em. Chị rất hòa đồng, xởi lởi với ắt mọi người. Thấy nhà ai có công có việc gì, chẳng cần cất lời nhờ cậy, chị cũng năng nổ tới trợ giúp. Có ai hỏi thì chị cười xòa rằng anh em trong nhà cần gì câu nệ, phải nhờ mới đến thì khác gì người dưng.

Cái giỗ trước hết chị Huê đứng ra gánh vác, có em và mẹ chia sẻ nhưng cũng đủ mệt nhoài. Suốt mấy ngày chuẩn bị rồi hôm giỗ phải đun nấu, thu vén đủ thứ việc, chị vẫn im lặng làm không nói năng gì, tươi cười, đon đả với mọi người.

Ngay năm đầu về nhà chồng, chị dâu đã khiến cánh họ hàng đằng nội nhà em khiếp vía mà nghe lời răm rắp - Ảnh 1.

Nghe chị nói xong, ai nấy đều sửng sốt rồi hổ thẹn im bặt. (Ảnh minh họa)

Đám giỗ xong xuôi, chị gọi tuốt tuột cánh anh chị em sàn sàn tuổi lại và tuyên bố thế này: "Chị phải nhắc lại lần nữa, giỗ là sự kiện chung của cả họ nên mọi người đều phải có bổn phận. Nhà chúng ta không mời khách, chỉ con cháu trong nhà tự làm tự ăn với nhau thôi. Ăn được thì phải làm được, lần này chị làm mẫu cho rồi, từ lần sau mỗi nhà phải có ít ra 1 người đến nấu nướng, quét dọn.

Không phân biệt trai gái, ai có con nhỏ thì gửi ông bà. Ai không gửi được thì chồng bế cho vợ làm hoặc vợ trông con để chồng làm. Lớn cả rồi, phải biết ý biết tứ kẻo hàng xóm hàng xóm người ta nói nhà chúng ta không đoàn kết. Lại càng chẳng thể để bố mẹ mấy đứa đã làm ông bà rồi còn vào bếp thổi nấu cho con cái ăn uống được".

Nghe chị nói xong, ai nấy đều ngạc nhiên rồi hổ ngươi im bặt. Ban đầu hẳn họ nghĩ vớ được "của hời" khi chị Huê vừa cáng đáng, nhanh nhẹn, ngày giỗ cụ họ sẽ không cần phải ngó ngàng gì tới. Nhưng chị lại chẳng để họ được như ước nguyện. Chị làm được, nói được, cho nên không ai dám chê trách chị nửa lời.

Hôm đó chị Huê quả tình đã nói lên tiếng lòng của mẹ em bao nhiêu năm qua. Khỏi nói bà phục lăn cô con dâu cả của mình. Về chuyện giỗ chạp, từ sau lần đó các anh chị em đằng nhà nội em ngay lập tức thay đổi thái độ rõ rệt. Bởi ai mà kiếm cớ vắng mặt là chị thẳng mặt phê bình, nói hợp tình hợp lý không cãi vào đâu được thì thôi.

Viết những dòng này em chỉ muốn chia sẻ chút chuyện nhỏ về chị dâu em như vậy thôi ạ vì em cũng rất phục chị. Cảm ơn mọi người đã đọc!

(ngocanhhn...@gmail.com)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét